61 tuổi, tôi quẫn bách khi cả mẹ đẻ và mẹ chồng đều bệnh nặng

30/06/2026 12:31

Đã về hưu nhưng không được nghỉ, tôi quẫn bách khi cả mẹ chồng lẫn mẹ đẻ đều ốm đau, tiền bạc eo hẹp, còn con cái chưa thể đỡ đần.

Tôi năm nay 61 tuổi, nghỉ hưu đã mấy năm nhưng chưa từng được nghỉ ngơi để tận hưởng sự thư thái sau cả đời lao động vất vả. Bạn bè, đồng nghiệp về hưu nghĩa là sáng tập thể dục, chiều chăm cây, thỉnh thoảng đi du lịch, rảnh thì chơi với các cháu. Tôi cũng từng hy vọng, mong đợi rằng sau khi nhận quyết định hưu trí, cuộc đời mình sẽ bước sang một giai đoạn nhẹ nhàng hơn, được sống chậm lại như cách người trẻ bây giờ vẫn nói.

Nhưng thực tế với tôi, nghỉ hưu chỉ là dừng công việc ăn lương chứ không phải được buông gánh nặng. Ở tuổi lục tuần với sức khỏe sa sút và điều kiện kinh tế eo hẹp, tôi rất chật vật vì trên có hai bà mẹ ốm đau.

Mẹ đẻ tôi năm nay đã 87 tuổi, bị tai biến cách đây hai năm, đi lại rất khó khăn, gần như mọi sinh hoạt đều phải có người hỗ trợ. Trí nhớ của mẹ giảm sút rõ rệt, có hôm mới ăn cơm xong lại hỏi sao chưa ai nấu cơm; có hôm nửa đêm tỉnh dậy đòi đi chợ.

Trong khi đó, mẹ chồng tôi 89 tuổi, bị suy tim, tiểu đường và suy thận; cứ vài tuần lại phải đưa vào viện điều trị một lần. Mỗi lần nhập viện là cả nhà lại quay cuồng.

61 tuổi, tôi quẫn bách khi cả mẹ đẻ và mẹ chồng đều bệnh nặng. (Ảnh minh họa: AI)

Nhà tôi cách nhà mẹ đẻ gần 20km. Mẹ ở cùng vợ chồng anh trai, nhưng chị dâu tôi sức khỏe vốn rất kém, từ khi 45 tuổi đã về hưu non vì mất sức. Do đó, dù có anh trai và các cháu, tôi vẫn là lực lượng chăm sóc chính.

Mẹ chồng ở với tôi. Ngoài chồng tôi, bà còn một cô con gái lấy chồng xa, vì thế nhiệm vụ chăm sóc mẹ đương nhiên tôi phải gánh. Cực nhất và cũng khủng hoảng nhất là những ngày cả hai cụ đều ốm; tôi chạy đi chạy lại giữa hai nơi như con thoi. Có hôm buổi sáng đưa mẹ đẻ đi khám, chiều lại tất tả sang bệnh viện với mẹ chồng, tối về đến nhà thì người rã rời, vậy mà vẫn phải lo cơm nước, giặt giũ.

Nhiều người khuyên tôi rằng các con lớn cả rồi, phải nhờ chúng đỡ đần. Nghe thì đơn giản nhưng thực tế không phải vậy.

Con trai tôi mới ngoài ba mươi tuổi. Hai vợ chồng đều làm doanh nghiệp tư nhân, áp lực công việc rất lớn. Cháu nội mới hơn hai tuổi, gửi nhà trẻ nhưng cứ vài tuần lại ốm một lần. Có những đợt con dâu phải đi công tác, hai vợ chồng lại nhờ ông bà trông cháu.

Con gái tôi cũng chẳng khá hơn. Vợ chồng nó vừa mua căn hộ trả góp , gánh khoản vay lớn phải trả dần mỗi tháng. Hai đứa đi làm từ sáng đến tối, còn phải đón con học thêm, học ngoại ngữ.

Nhiều khi thấy các con tất bật, tôi không nỡ mở miệng nhờ. Thậm chí có những lúc chính tôi đang tất tả đưa mẹ đi viện thì con trai gọi điện: "Mẹ ơi, mai con phải đi công tác đột xuất, mẹ giúp con trông cháu một ngày được không?".

Tôi chỉ biết im lặng vài giây rồi trả lời: " Để mẹ thu xếp" . Thu xếp thế nào thì chỉ mình tôi biết.

Có hôm tôi bế cháu sang nhà mẹ đẻ, vừa trông cháu vừa chăm bà ngoại; đến chiều lại gửi cháu cho chồng để chạy vào viện với mẹ chồng. Tôi thấy mình như siêu nhân khi cùng lúc đóng ba vai: Con gái, con dâu và bà ngoại. Vai nào cũng không thể bỏ.

Với những gia đình nhiều người ốm mà thiếu nhân lực, giải pháp thông minh nhất là thuê người giúp. Tôi cũng muốn vậy lắm nhưng không có tiền.

Lương hưu của hai vợ chồng tôi cộng lại chỉ vừa đủ chi tiêu và thuốc men. Tiền tiết kiệm, chúng tôi có nhưng đã tiêu dần tiêu mòn vì chi phí điều trị cho hai cụ rất tốn kém. Dù các cụ có bảo hiểm y tế nhưng vẫn còn vô số khoản phát sinh: Thuốc và xét nghiệm ngoài danh mục, bỉm, sữa, thực phẩm dinh dưỡng đặc biệt, xe đưa đón…

Tôi cũng từng hỏi thuê người chăm sóc nhưng khi nghe giá thì chỉ biết thở dài, vì còn cao hơn lương hưu của chúng tôi. Vậy nên dù rất đuối, tôi vẫn chỉ có thể tự chăm sóc các cụ. May là chồng tôi sức khỏe tốt, nhưng hai người quay cuồng vẫn không đủ, luôn trong tình trạng kiệt sức.

Những lúc chồng bị giữ chân do con nhờ trông cháu, một mình tôi loay hoay. Đang thay quần áo cho mẹ đẻ thì bệnh viện gọi báo mẹ chồng khó thở. Có hôm tôi vừa về đến nhà sau một ngày ở viện thì mẹ đẻ ngã trong nhà vệ sinh.

Tôi sợ nhất tiếng điện thoại reo đánh thức mình vào lúc nửa đêm về sáng. Mỗi lần như vậy là tim tôi đập rất mạnh với tâm thế nghe tin dữ, chẳng hạn như mẹ ngã, hay xảy ra chuyện gì đó mà mình không kịp có mặt.

Lúc nào tôi cũng có cảm giác mắc nợ cả hai bên. Ở với mẹ đẻ thì lo mẹ chồng cô đơn; ở bệnh viện với mẹ chồng thì áy náy vì mẹ đẻ ở nhà. Tôi cũng thấy thương xót chính mình.

Có hôm ngồi ở hành lang bệnh viện, tôi bất giác bật khóc; không phải vì quá mệt mà vì tôi thấy mình bất lực.

Tôi đã ngoài sáu mươi rồi; đầu gối đau, lưng cũng đau. Có hôm bế đỡ mẹ ngồi dậy xong, chính tôi phải vịn tường mới đứng thẳng được. Chồng tôi xót vợ, có lần bảo: "Hay em nghỉ vài hôm đi" . Tôi mệt mỏi cười: “Nghỉ thì ai thay?”. Hai cụ đâu thể nghỉ bệnh vài hôm để tôi được nghỉ.

Đôi khi bạn bè đến thăm, nói đến chuyện “sống cho chính mình”, tôi nghe thật xa lạ. Từ ngày nghỉ hưu đến giờ, tôi chưa từng có chuyến du lịch nào đúng nghĩa. Cuốn sách mua từ năm trước vẫn nằm nguyên trên giá. Bộ quần áo thể thao mua để tập dưỡng sinh vẫn chưa mặc lần nào. Bạn bè rủ đi du lịch, đi họp lớp, tôi đều từ chối.

Nhiều đêm nằm nghĩ, tôi hoảng sợ với ý nghĩ, nếu mình cũng phát bệnh rồi ốm nặng thì gia đình sẽ ra sao? Ở tuổi này rồi, điều gì mà chẳng thể xảy ra chứ!

Càng nghĩ, tôi càng thấy bế tắc và sợ hãi. Liệu có ai ở hoàn cảnh giống tôi - ở tuổi lục tuần vẫn phải chăm sóc mẹ đẻ và mẹ già bệnh nặng trong điều kiện kinh tế eo hẹp – và các anh chị đã xoay xở thế nào?

Độc giả có ý kiến chia sẻ, tư vấn, xin gửi vào box bình luận bên dưới.

Nếu bạn có những khúc mắc trong cuộc sống, xin đừng ngần ngại gửi cho chúng tôi để nhận được sự sẻ chia chân thành và lời khuyên nghiêm túc của độc giả. Ý kiến xin gửi đến toasoan@vtcnews.vn.


Bạn đang đọc bài viết "61 tuổi, tôi quẫn bách khi cả mẹ đẻ và mẹ chồng đều bệnh nặng" tại chuyên mục ĐỜI SỐNG. Mọi thông tin phản hồi, góp ý xin gửi về địa chỉ email: chuyendongthitruong.vn@gmail.com; phutrachnoidung@gmail.com hoặc liên hệ hotline: 0903 78 12 09.