Bố mẹ mất chưa tròn năm, một buổi chiều chia tài sản đã biến anh chị em tôi thành người dưng

11/05/2026 20:34

Trước khi bước vào căn phòng đó, chúng tôi vẫn còn là anh chị em. Sau khi bước ra, chúng tôi thành những người đã từng là anh chị em.

Mẹ tôi mất được ba tháng thì chuyện chia tài sản bắt đầu.

Không phải ai khơi ra. Nó tự nổi lên, âm thầm, như nước ngầm chờ đủ áp lực thì tìm chỗ thoát. Lúc đầu chỉ là anh cả hỏi một câu vu vơ trong bữa cơm giỗ đầu: "Thế cái nhà mình tính sao?" Không ai trả lời ngay. Nhưng từ hôm đó, không khí trong các cuộc gọi điện thoại giữa anh chị em bắt đầu khác.

Nhà bố mẹ tôi là căn nhà cấp bốn ở quê, đất rộng, vị trí mặt đường, mấy năm gần đây giá lên nhiều. Bốn anh chị em, tôi là con gái út. Bố mất trước mẹ sáu năm, không để lại di chúc. Mẹ mất cũng không có giấy tờ gì dặn dò, có lẽ bà nghĩ con cái sẽ tự biết cách.

Bà không biết rằng "tự biết cách" đôi khi là nguồn gốc của mọi chuyện.

Buổi họp gia đình được tổ chức một chiều chủ nhật, tại nhà anh cả. Đủ mặt bốn anh chị em, cộng thêm vợ anh cả và chồng tôi ngồi ngoài. Ban đầu không khí còn bình thường, còn mời nước mời bánh. Nhưng chỉ mười lăm phút sau khi vào chuyện, tôi nhận ra đây không phải buổi bàn bạc đây là buổi mà mỗi người đến với một con số đã tính sẵn trong đầu.

Anh cả nói anh là con trưởng, lo ma chay cho bố mẹ nhiều nhất, xứng đáng được phần hơn. Chị hai bảo chị ở gần, chăm bố mẹ lúc ốm đau mấy năm cuối, công sức đó phải được tính vào. Anh ba thì im lặng một lúc rồi nói thẳng: "Chia đều theo pháp luật, không tính công tính sức gì hết, làm vậy mới công bằng." Còn tôi ngồi đó, là con gái út đã đi lấy chồng xa, không biết nên đứng về phía nào.

Thật ra trong lòng tôi cũng có tính. Tôi biết mình ít về hơn các anh chị, ít chăm bố mẹ hơn, nhưng tôi cũng là con, cũng có phần. Tôi không tham, chỉ không muốn bị gạt ra ngoài như thể tôi không tồn tại trong gia đình này.

Buổi chiều hôm đó kéo dài gần bốn tiếng. Có lúc giọng anh cả to lên. Có lúc chị hai khóc. Có lúc anh ba đứng dậy nói "thôi ra tòa cho xong" rồi lại ngồi xuống. Chồng tôi ngồi ngoài nhắn tin hỏi tôi có ổn không, tôi không biết trả lời thế nào.

Cuối cùng chúng tôi cũng ra được một con số, một tỷ lệ, ký vào tờ giấy viết tay. Không ai thực sự hài lòng, nhưng ai cũng mệt quá rồi nên thôi.

Ra về, bốn anh chị em không ai nhìn mặt nhau.

Bố mẹ mất chưa tròn năm, một buổi chiều chia tài sản đã biến anh chị em tôi thành người dưng- Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Từ hôm đó đến nay đã hơn nửa năm. Anh cả và chị hai không còn gọi điện qua lại như trước. Anh ba thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm tôi, nhưng cũng ngắn, xã giao. Cái group chat gia đình vẫn còn đó, thỉnh thoảng ai đó gửi vào một cái ảnh, một tin tức, không ai reply. Tôi nhìn cái group đó mà thấy nó như cái nhà đã bán vẫn còn tên, nhưng không còn là của mình nữa.

Căn nhà bố mẹ giờ đã sang tên người khác. Người ta đập đi xây mới, tôi nghe nói vậy nhưng không về xem. Không muốn xem.

Tôi hay nghĩ, nếu hồi đó bố mẹ để lại một tờ di chúc, dù chỉ vài dòng, liệu mọi chuyện có khác không. Hay cũng vậy thôi, vì thật ra không phải tờ giấy nào ngăn được lòng người khi tiền bạc đã đặt lên bàn.

Điều tôi tiếc không phải phần tài sản ít hơn tôi nghĩ. Điều tôi tiếc là cái buổi chiều hôm đó. Trước khi bước vào căn phòng đó, chúng tôi vẫn còn là anh chị em. Sau khi bước ra, chúng tôi thành những người đã từng là anh chị em.

Bạn đang đọc bài viết "Bố mẹ mất chưa tròn năm, một buổi chiều chia tài sản đã biến anh chị em tôi thành người dưng" tại chuyên mục ĐỜI SỐNG. Mọi thông tin phản hồi, góp ý xin gửi về địa chỉ email: chuyendongthitruong.vn@gmail.com; phutrachnoidung@gmail.com hoặc liên hệ hotline: 0903 78 12 09.