Khi vợ mới của tôi đã ngủ say sau một ngày dài tiếp khách mệt nhoài, tôi một mình ra ban công châm điếu thuốc. Lẽ ra đây phải là khoảnh khắc tôi cảm thấy viên mãn nhất, nhưng cái thông báo tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại cách đây một tiếng đã khiến tôi chết lặng.
Tôi và vợ cũ ly hôn đã được 3 năm. Ngày đó chia tay vì nhiều lý do không thể dung hòa, hai đứa con mỗi người nuôi một đứa. Con trai lớn ở với tôi, con gái nhỏ theo mẹ. Suốt 3 năm qua, chúng tôi chỉ liên lạc đúng việc đưa đón con, tuyệt nhiên không hỏi han gì đến đời tư của nhau.
Tôi tái hôn, chuyện này tôi không chủ động nói với vợ cũ vì nghĩ cũng chẳng để làm gì, sợ lại gây thêm những xáo trộn không đáng có. Nhưng có lẽ "tin lành đồn xa", hoặc ai đó đã nói cho cô ấy biết. Tin nhắn gửi đến lúc 9h tối, ngắn gọn nhưng sức nặng của nó khiến tôi nghẹt thở:
"Em nghe nói anh sắp cưới vợ. Chúc mừng anh. Em nghĩ kỹ rồi, em muốn đón cả thằng lớn về nuôi. Em không muốn con mình phải sống cảnh mẹ kế con chồng, nhất là khi anh sắp có thêm gia đình mới. Dù cô ấy có tốt thì đôi lúc anh cũng sẽ khó xử. Anh cứ yên tâm lo cho hạnh phúc riêng, em sẽ làm lụng nuôi cả hai con khôn lớn, không phiền đến cuộc sống riêng của anh đâu".
Ảnh minh họa
Đọc xong, tim tôi thắt lại. Tôi nhìn sang vợ mới đang nằm trong phòng, cô ấy còn trẻ, chưa từng kết hôn và chúng tôi cũng đã lên kế hoạch sẽ sinh con ngay trong năm tới. Tôi hiểu tính vợ mình, cô ấy tốt nhưng chắc chắn không thể thoải mái nếu phải nuôi con riêng của chồng cả đời, nhất là khi mẹ đẻ của đứa trẻ lại đang muốn đón con về.
Nhưng cái khiến tôi đau đớn nhất là sự "ân huệ" đầy xót xa của vợ cũ. Cô ấy thà vất vả nuôi hai con một mình còn hơn để con phải chịu cảnh "mấy đời bánh đúc có xương". Tôi nhìn sang con trai đang ngủ ở phòng bên, nghĩ đến cảnh ngày mai phải thu xếp quần áo cho con sang nhà mẹ, rồi nhìn vợ mới, nhìn tương lai phía trước... tự nhiên thấy mình là kẻ khốn nạn nhất thế gian.
Tôi lấy vợ mới để tìm kiếm một tổ ấm, nhưng ngay đêm đầu tiên, cái tổ ấm ấy đã khiến con tôi trở thành "người thừa". Nếu tôi giữ con lại, gia đình mới chắc chắn sẽ có sóng gió. Nếu tôi để con đi, tôi sẽ mang nỗi ân hận suốt đời vì đã bỏ rơi nó vào đúng ngày mình tìm thấy hạnh phúc riêng.
Đêm tân hôn, đáng lẽ phải là khởi đầu mới, nhưng tôi lại thấy mình rơi vào một cái hố bế tắc không lối thoát. Tin nhắn của vợ cũ như một bản án lương tâm, khiến tôi cầm điếu thuốc mà tay run bẩy bẩy. Những ngày tới, tôi phải đối mặt với vợ, với con, và với chính sự ích kỷ của mình như thế nào đây?




