Hôm qua trời mưa, đường ngập nên tôi đi xe buýt đón con đi học. Lúc lên xe, đa số hành khách là các cháu học sinh, sinh viên. Một điều tôi nhìn thấy rất rõ là gần như cháu nào cũng chúi mắt vào điện thoại và bấm bấm. Có bạn chơi game, có bạn lướt Facebook, bạn khác thì xem phim ngắn…. Ngoài đường, trời vẫn mưa nặng hạt, đường ngập nước, người đi xe máy thì chật vật ngó đường tránh ổ gà, người đi ô tô thì chầm chậm do sợ bắn nước lên người đi bộ và xe máy. Một cảnh tượng rất đỗi đời thường…
Tại Cầu Diễn, một nhóm học sinh bước lên xe, tuy nhiên, một bạn vì mải nhìn điện thoại nên không để ý phía trước, vấp chân rồi ngã, đâm sầm vào chiếc ghế ngay trên xe. Em đứng dậy, ngồi vào chỗ, chỉnh lại quần áo rồi… tiếp tục cúi xuống xem điện thoại như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lát sau, một cụ già khoảng 80 tuổi bước lên xe. Cụ chậm rãi đứng nhìn quanh tìm chỗ. Những người trẻ ngồi trên ghế đều nhìn thấy, nhưng không ai chủ động đứng lên nhường ghế ngồi. Không phải họ không nhìn thấy cụ, mà có lẽ lúc ấy họ đang quá bận: bận chơi game, bận xem phim ngắn, bận lướt Facebook, bận nhắn tim… Chỉ đến khi anh phụ xe nhắc nhở, mới có một bạn nam đứng dậy nhường ghế, tuy nhiên, cháu có vẻ không vui vì điều này.
Ai cũng bận rộn và cái bận rộn ấy lại chỉ xoay quanh một chiếc điện thoại.
Nhìn cảnh ấy, tôi chợt nghĩ, có phải chúng ta đang ngày càng quen với việc sống trong một thế giới ở trên màn hình hơn là thế giới ngay bên cạnh mình?
Chiếc điện thoại vốn dĩ chẳng có lỗi gì. Nhờ điện thoại, chúng ta có thể biết tin tức, gọi cho người thân, học tập, làm việc, giải trí và cập nhật rất nhanh những gì đang xảy ra xung quanh mình. Trong những ngày mưa lũ, nó thậm chí còn là công cụ quan trọng để theo dõi cảnh báo, tìm đường, liên lạc và hỗ trợ người khác.
Nhưng đôi khi, chính vì có thể nhìn thấy cả thế giới qua một chiếc màn hình, chúng ta lại quên mất việc nhìn thế giới đang ở ngay trước mắt.
Một cơn mưa lớn có thể khiến một con đường ngập nước. Một người đi xe máy có thể đang loay hoay giữa dòng nước. Một cụ già có thể đang cần một chỗ ngồi. Một em nhỏ có thể đang đứng nép bên đường chờ người thân. Một cửa hàng đang vội vàng kê đồ lên cao để tránh ngập nước. Những điều ấy đều đang diễn ra rất thật, ngay trước mắt chúng ta, nhưng chỉ cần cúi xuống màn hình, tất cả dường "tàng hình".
Điều đáng nói là sự phụ thuộc vào điện thoại không chỉ xuất hiện trong những ngày mưa lũ. Đi ăn cùng nhau, mỗi người một chiếc điện thoại. Lâu ngày gặp nhau hẹn café nhưng rồi lại mỗi người một việc, một góc. Ngồi trên xe buýt xem điện thoại. Chờ bạn, cũng nhìn điện thoại. Trong thang máy cũng phải cầm điện thoại để xem. Thậm chí có những lúc cả gia đình ngồi cùng một bàn nhưng mỗi người lại đang ở một thế giới khác…
Có lẽ điều đáng lo không phải là chúng ta dùng công nghệ quá nhiều, mà là chúng ta dần mất khả năng rời mắt khỏi nó, mất khả năng làm chủ điện thoại.
Một đứa trẻ có thể biết rất nhiều thứ trên Internet nhưng lại không biết hôm nay trời đang mưa thế nào. Thậm chí, chúng chẳng nhớ hôm nay là thứ mấy, dù ngày nào cũng đến trường.
Một người có thể xem hàng trăm video về lòng tốt nhưng lại không nhận ra người bên cạnh mình đang cần giúp đỡ. Chúng ta có thể tranh luận hàng giờ về một chuyện ở tận đâu đâu, nhưng lại chẳng biết người ngồi cạnh mình hôm nay đang vui hay buồn. Cứ thế, ngày qua ngày, chúng ta dần xa cách nhau.
Và đôi khi, sự vô tâm không bắt đầu từ một điều gì quá lớn. Nó chỉ bắt đầu bằng việc không ngẩng đầu lên.
Không ngẩng đầu lên nên không thấy cụ già đang đứng. Không ngẩng đầu lên nên không thấy người khác đang cần giúp đỡ. Không ngẩng đầu lên nên một em học sinh có thể bước lên xe rồi ngã ngay trước mắt mọi người. Không ngẩng đầu lên, chúng ta cũng có thể bỏ qua rất nhiều câu chuyện nhỏ bé nhưng rất thật của cuộc sống…
Công nghệ phát triển chúng giúp con người kết nối với thế giới, nhưng nếu không biết sử dụng đúng cách, nó cũng có thể khiến chúng ta xa rời những người đang ở ngay cạnh mình.
Vậy nên, có lẽ thỉnh thoảng chúng ta nên thử cất điện thoại xuống một chút. Nhìn ra ngoài cửa sổ khi đi xe. Quan sát con đường mình vẫn đi mỗi ngày. Nói chuyện với người ngồi cạnh. Nhường ghế cho một người già. Giúp một người đang gặp khó khăn. Hoặc đơn giản là ngồi yên vài phút mà không cần mở một ứng dụng nào.
Hãy nhớ, thế giới thật khác xa những gì chúng ta nhìn thấy trên màn hình. Đừng để đến một ngày chúng ta nhận ra mình đã xem rất nhiều thứ trên điện thoại, nhưng lại bỏ lỡ quá nhiều điều đang diễn ra ngay bên cạnh mình. Có khi, điều chúng ta cần làm nhất không phải là cập nhật thêm một thứ trên màn hình, mà chỉ đơn giản là ngẩng đầu lên và nhìn cuộc sống đang tiếp diễn...
Thanh Bình




