Đợt này nắng nóng đỉnh điểm, trên phố ngồi phòng kính bật điều hòa 24/24 mà nhiều lúc ra đường còn xây xẩm mặt mày, nghĩ đến bố mẹ ở quê chỉ có chiếc quạt cơ ọp ẹp, tôi xót ruột vô cùng. Bố mẹ già rồi, sức khỏe kém, lại hay đau mỏi xương khớp, những đêm hè oi bức oai oái thì làm sao mà chợp mắt nổi.
Nghĩ là làm, tôi gọi thợ về quê lắp ngay một chiếc điều hòa hai chiều loại tốt nhất vào phòng ngủ của ông bà. Lúc lắp xong, gọi điện video thấy bố mẹ cười móm mém bảo: "Mát lắm con ạ, từ nay hết sợ nóng rồi", tôi cũng thấy mát lòng mát dạ. Cứ ngỡ từ nay ông bà sẽ được nghỉ ngơi thoải mái, trưa hè hay đêm hôm không còn cảnh lưng áo đẫm mồ hôi nữa.
Thế mà cuối tuần vừa rồi tranh thủ đưa các cháu về thăm ông bà, tôi ngã ngửa trước cảnh tượng trong nhà.
Đẩy cửa bước vào, phòng bố mẹ tôi trống trơn. Chăn ga gối đệm quen thuộc của ông bà đã bị dọn sạch, thay vào đó là đồ đạc của gia đình anh trai và chị dâu. Bước sang căn buồng nhỏ bên cạnh - nơi vốn dĩ chật chội và hầm hập hơi nóng, tôi thắt ruột khi thấy bố mẹ đang ngồi nhặt mớ rau, chiếc quạt điện cũ bật số to nhất cứ quay đều đều phả ra những luồng gió nóng hổi.
Tôi chưa kịp hỏi, chị dâu từ phòng điều hòa bước ra, thấy tôi thì cười nhạt phân bua ngay: "Bố mẹ dọn sang phòng này từ mấy hôm trước rồi cô ạ. Chị bảo mãi mà ông bà không nghe, cứ bắt anh chị với các cháu vào phòng kia nằm cho mát. Bố mẹ bảo người già chịu nóng quen rồi, trẻ con đổ mồ hôi dễ ốm. Ông bà dứt khoát đổi, anh chị từ chối không được."
Nghe những lời ấy mà tôi chán hẳn, cục tức nghẹn ứ ở cổ họng.
(Ảnh minh họa)
Làm cha làm mẹ, ai chẳng thương con xót cháu, luôn muốn dành những thứ tốt nhất cho máu mủ của mình. Bố mẹ tôi cả đời lam lũ, quen nhịn ăn nhịn mặc nhường nhịn rồi, dĩ nhiên ông bà sẽ xót các cháu mùa này nóng nực mà chủ động nhường phòng.
Nhưng điều khiến tôi thất vọng tràn trề là thái độ thản nhiên của anh trai và chị dâu. Anh chị đâu phải những người khó khăn túng thiếu gì cho cam? Thu nhập của hai vợ chồng thừa sức sắm sửa vài chiếc điều hòa, ấy vậy mà bao năm nay vẫn chần chừ tiếc tiền không lắp. Giờ em gái vừa bỏ tiền túi ra sắm cho bố mẹ, anh chị lại dửng dưng hưởng thụ trên sự hy sinh của ông bà già.
Giá như anh chị biết nghĩ, thấy bố mẹ xót cháu, anh chị có thể chủ động gọi thợ lắp ngay một cái điều hòa cho phòng mình. Đằng này lại "thuận nước đẩy thuyền", vội vàng dọn ngay sang phòng ông bà, để mặc bố mẹ già chịu trận trong cái buồng nóng như lò bát quái. Lấy cái cớ "bố mẹ bắt thế", anh chị rũ bỏ mọi sự áy náy một cách quá dễ dàng.
Nhìn lưng áo bố ướt sũng, nhìn mẹ quệt giọt mồ hôi trên trán mà tôi ứa nước mắt. Thương bố mẹ cả đời chắt chiu, đến cái tuổi xế chiều được con cái sắm sửa cho chút tiện nghi cũng chẳng được hưởng trọn vẹn. Còn nói thẳng ra với anh chị thì lại mang tiếng em gái đi tị nạnh, gây xích mích sứt mẻ tình cảm gia đình. Giờ tôi chẳng biết nên xử trí thế nào cho đành, bề nào cũng thấy xót xa...




