Tuổi già, mong ước lớn nhất là khỏe mạnh, không làm phiền con cái và có khoản tiền dưỡng già. Những điều đó, ông Cường và bà Ngoan đều có, thậm chí ông bà còn nhiều hơn người khác ở một điểm, đó là con trai thứ của ông bà rất hiếu thảo, tháng nào cũng gửi tiền cho ông bà chi tiêu, nhưng cũng chính điều ấy khiến ông bà áy náy.
Khoản tiền day dứt
Ông Cường và bà Ngoan năm nay đều ngoài 60 tuổi, sống trong căn nhà nhỏ ở quê. Cả đời hai ông bà làm công nhân rồi buôn bán lặt vặt, chắt chiu từng đồng mới để dành được khoảng 600 triệu. Số tiền ấy, ông bà xác định từ đầu là để dưỡng già, phòng lúc đau ốm, bệnh tật, không phải ngửa tay xin con cái.
5 năm trước, vợ chồng người con trai thứ 2 làm ăn thất bại. Công việc bấp bênh, con nhỏ lại liên tục ốm đau. Có lần người con đánh tiếng hỏi bố mẹ vay ít tiền xoay xở. Nhưng hôm ấy, ông Cường chỉ thở dài bảo: "Bố mẹ giờ cũng chẳng có gì đâu con, trước kia có gì thì đã cho hết các con rồi".
Thật ra lúc đó ông bà đã có khoản tiết kiệm vài trăm triệu. Nhưng cả hai đều sợ, sợ tuổi già bệnh tật, sợ sau này nằm viện không có tiền, sợ trở thành gánh nặng cho con cháu, sợ con vay mà không trả được nên dứt khoát từ chối để con tìm đường khác.
Người con thứ sau đó tự xoay xở, cầm cố nhà cửa, vay mượn bạn bè rồi cố gắng làm lại. May mắn vài năm gần đây công việc kinh doanh ổn định hơn, kinh tế khấm khá lên rõ rệt. Từ ngày có điều kiện, tháng nào anh cũng gửi cho bố mẹ 5 triệu để chi tiêu. Anh nói: "Giờ con đỡ rồi, bố mẹ đừng tiết kiệm nữa, cứ ăn uống cho khỏe".
Nhưng chính điều đó lại khiến ông Cường áy náy.
Ảnh minh họa
Nhiều đêm ông nằm nghĩ, ngày con khó khăn nhất thì mình giữ khư khư tiền dưỡng già. Giờ con làm ra tiền lại đều đặn gửi ngược về cho bố mẹ. Ông từng vài lần bảo thôi các con còn nhiều khoản phải lo, bố mẹ có lương hưu rồi, không cần gửi nữa. Nhưng người con thứ vẫn nhất quyết: "Lương hưu công nhân của bố mẹ được mấy đồng đâu, con gửi để bố mẹ mua gì ngon, bổ mà bồi dưỡng cơ thể".
Trớ trêu là ông bà vẫn sống rất tằn tiện, bà Ngoan đi chợ vẫn cân nhắc từng bó rau, con cá. Tiền con gửi hầu như không động tới.
Rồi mọi chuyện bắt đầu rắc rối khi người con trai cả thấy bố mẹ "có tiền mà không tiêu". Nhà anh cả lại đang áp lực đủ thứ, con học thêm, trả góp xe, công việc lúc được lúc không. Ban đầu chỉ là vài lần hỏi vay tạm. Sau thành quen, có tháng ông bà nhận 5 triệu của con thứ xong lại đưa hết cho con cả.
Thành ra giờ đây, khoản tiền người con hiếu thảo gửi để bố mẹ dưỡng già lại đang âm thầm chảy sang gia đình anh trai.
Khi tình thương thành sự lệch pha
Trong nhiều gia đình Việt, cha mẹ thường quen hy sinh và san sẻ cho con cái đến tận lúc già. Nhưng sự san sẻ ấy đôi khi lại tạo ra cảm giác bất công giữa các anh em, dù người làm cha mẹ không hề cố ý.
Ông Cường và bà Ngoan không phải trường hợp hiếm. Nhiều bậc cha mẹ có tâm lý "đứa nào khó thì giúp thêm", trong khi lại mặc định đứa ổn định hơn sẽ phải gánh vác nhiều hơn. Ban đầu chỉ là vài triệu, vài lần hỗ trợ, nhưng lâu dần dễ trở thành sự phụ thuộc.
Người con thứ trong câu chuyện này có lẽ gửi tiền hoàn toàn bằng sự hiếu thảo. Nhưng nếu một ngày anh biết số tiền ấy không được bố mẹ dùng cho bản thân mà chuyển sang hỗ trợ anh cả, cảm giác hụt hẫng là điều khó tránh.
Ảnh minh họa
Ở chiều ngược lại, cha mẹ cũng có nỗi khổ riêng nên giờ trở thành sự khó xử, song rõ ràng sự hiếu thảo không nên trở thành nghĩa vụ bù đắp cho anh chị em khác trong nhà.
Điều ông Cường cần lúc này có lẽ không phải là tiếp tục âm thầm chịu áy náy, mà là một cuộc nói chuyện rõ ràng với các con.
Trước hết, ông bà nên dùng đúng khoản tiền con thứ gửi cho nhu cầu của bản thân. Tuổi già không chỉ cần ăn no mặc ấm mà còn cần sức khỏe, thuốc men, những niềm vui nhỏ mỗi ngày. Việc cha mẹ dám tiêu tiền cho chính mình đôi khi cũng là cách tôn trọng công sức con cái.
Với người con cả, ông bà có thể hỗ trợ khi thật sự cần thiết nhưng nên có giới hạn. Nếu tháng nào cũng mặc định nhận tiền từ bố mẹ, sự hỗ trợ ấy rất dễ biến thành thói quen dựa dẫm.
Quan trọng hơn, ông Cường nên tháo bỏ cảm giác day dứt về chuyện cũ. 5 năm trước, ông bà giữ tiền dưỡng già không hẳn là ích kỷ, mà là nỗi lo rất thật của những người già không có gì đảm bảo ngoài khoản tiết kiệm cuối đời.
Con cái trưởng thành, tự đứng dậy được sau khó khăn, đôi khi cũng là điều đáng mừng. Nhưng về sau, sự hiếu thảo chỉ thực sự bền khi nó đi cùng sự minh bạch và công bằng giữa anh em trong nhà. Nếu không, ngay cả những đồng tiền xuất phát từ tình thương cũng rất dễ trở thành nguyên nhân của khoảng cách và rạn nứt tình cảm trong gia đình.




