Trước giờvợ tôi vẫn luôn tự ti về ngoại hình, nhất là sau khi sinh con thứ hai. Mỗi lần đi đám cưới hay gặp bạn cũ, về nhà là cô ấy lại đứng trước gương rất lâu, kéo kéo cái áo rồi than mình béo quá, mặc gì cũng xấu. Tôi vẫn bảo vợ nhìn vậy là được rồi, khỏe mạnh là tốt, nhưng chắc phụ nữ chẳng ai tin mấy câu an ủi của chồng.
Cách đây gần 1 tháng, vợ đăng ký tham gia một lớp giảm cân gì đó. Nghe nói là vừa nhảy vừa detox, huấn luyện viên cam kết giảm 5-7kg trong 1 tháng nếu theo đúng chế độ. Ban đầu tôi cũng nghĩ thôi thì vợ đi tập thể dục cho khỏe, còn hơn nằm lướt điện thoại cả tối.
Nhưng chỉ vài hôm sau là mọi thứ bắt đầu quá đà.
Cô ấy liên tục mua quần áo tập, nào legging, áo bra thể thao, rồi giày tập tận 3 đôi vì phải có đôi giày chuyên chạy bộ, đôi chuyên tập nhảy... riêng biệt. Tiền quần áo giày dép linh tinh đã gần chục triệu. Tôi còn chưa kịp nói gì thì mấy hôm sau, cô ấy lại bê về cả thùng thực phẩm chức năng. Nào trà tiêu mỡ, bột dinh dưỡng thay bữa ăn, bột cao đạm tăng cơ… Cô ấy bảo uống vào sẽ giảm mỡ mà không mất cơ, đây là lộ trình cơ bản để giảm cân!
Tôi cầm thử mấy hộp lên xem, toàn viết những chức năng mà mọi phụ nữ đều cảm thấy cần. Tôi lên mạng tìm bài viết phân tích mấy kiểu giảm cân này rồi đưa cho vợ đọc. Người ta nói cắt giảm ăn quá mức dễ mất cơ, rối loạn chuyển hóa, rồi tăng cân trở lại nhanh hơn. Vợ nghe xong thì gạt đi, bảo tôi lúc nào cũng tiêu cực, người ta giảm được đầy ra kia. Rồi cô ấy bắt đầu nhịn ăn thật.
Ảnh minh họa
Buổi sáng uống một cốc bột, trưa uống trà. Tối đi nhảy nhót về lại pha thêm thứ nước gì màu xanh xanh. Có hôm tôi mua bún chả về, vợ nhìn mà nuốt nước bọt nhưng vẫn cố quay mặt đi. Tôi thấy vừa buồn cười vừa thương. Người đâu mà hành xác như vậy.
Sau 1 tuần, cô ấy tụt 2kg. Cô ấy mừng như bắt được vàng. Tối đó còn đứng cân đi cân lại mấy lần rồi chụp hình gửi nhóm. Từ hôm đó càng quyết tâm hơn, gần như không ăn gì tử tế nữa. Mặt bắt đầu hốc hác, người thì lúc nào cũng mệt. Có hôm đang dọn nhà tự nhiên chóng mặt phải ngồi xuống.
Tôi bảo thôi đừng cố quá, giảm cân gì mà nhìn như người ốm bệnh. Nhưng vợ lại sợ ăn vào sẽ tăng cân trở lại nên càng nhịn dữ hơn. Quả nhiên 2 tuần sau thì mọi thứ vỡ trận.
Tối hôm đó tôi đang xem tivi thì thấy vợ lục tung bếp, cô ấy ăn hết bánh mì rồi đến mì tôm, xong còn gọi thêm trà sữa. Tôi biết đó là lúc cơ thể cô ấy không chịu nổi nữa. Những ngày sau cũng vậy, cô ấy cứ thấy gì là thèm, ăn xong lại tự trách mình. Một tuần sau bước lên cân, số ký quay lại gần như cũ.
Từ hôm đó vợ tôi chẳng còn đi tập nữa. Đống thực phẩm chức năng vẫn chất đầy ở góc nhà, hộp thì mới uống vài lần, hộp còn nguyên tem. Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại xót tiền, cả chục triệu chứ ít gì. Nhưng nhìn vợ ngồi thẫn thờ, kéo cái áo che bụng rồi im lặng, tôi lại không nỡ trách.
Tôi chỉ thấy thương, phụ nữ thật lạ, người ngoài chê một câu là họ có thể tự hành hạ bản thân suốt cả tháng trời. Mà mấy người bán giấc mơ giảm cân thì lúc nào cũng biết cách đánh đúng vào nỗi tự ti đó.
Giờ tôi chỉ mong vợ chịu ăn uống bình thường, tối đi bộ với tôi vài vòng là được. Chứ nhìn cảnh cố ép mình gầy thật nhanh rồi lại kiệt sức như thế, tôi chẳng biết đáng giận hay đáng thương hơn nữa.




