Vừa chọn Petrolimex để thử mô hình đầu tiên tại Việt Nam, chuỗi hơn 40.000 cửa hàng của đại gia Trung Quốc mới “trảm” 606 điểm bán

07/09/2026 04:20

Franchise từng giúp Ohmee mở rộng với tốc độ chóng mặt, nhưng cũng đang đặt ra bài toán kiểm soát khi hàng trăm điểm bán vừa bị chấm dứt hợp tác và trụ sở công ty bị cơ quan quản lý Trung Quốc làm việc về vấn đề an toàn thực phẩm.

Ngày 5/9/2026, hai cửa hàng Ohmee Express đầu tiên đi vào hoạt động tại Cửa hàng Xăng dầu Petrolimex số 74 Ngọc Hồi và Cửa hàng Xăng dầu Petrolimex số 41 tại 497 Nguyễn Quý Đức, Hà Nội.

Khác với những cửa hàng Ohmee trước đó chủ yếu nằm trong khu dân cư và khu đô thị, hai điểm bán mới được đặt ngay trong trạm xăng. Khách hàng trong thời gian tiếp nhiên liệu có thể mua đồ ăn, thức uống và các sản phẩm thiết yếu trước khi tiếp tục hành trình.

Đáng chú ý, theo Ohmee Việt Nam, đây là lần đầu tiên phiên bản cửa hàng tiện lợi quốc tế của công ty mẹ là Meiyijia (Trung Quốc) được triển khai trong một trạm xăng trên thế giới. Việt Nam trước đó cũng là thị trường nước ngoài đầu tiên Ohmee lựa chọn khi bắt đầu quá trình quốc tế hóa.

Ohmee mới chính thức ra mắt Việt Nam ngày 22/4/2026. Sau hơn 4 tháng, thương hiệu này cho biết đã có 35 cửa hàng tại Hà Nội, Bắc Ninh, Hải Dương, Hưng Yên và Nghệ An. Hai điểm trong hệ thống Petrolimex hiện đóng vai trò thử nghiệm để hai bên hoàn thiện danh mục sản phẩm, quy trình phục vụ và trải nghiệm khách hàng trước khi mở rộng.

Quy mô vài chục cửa hàng tại Việt Nam vẫn còn khá nhỏ. Tuy nhiên, doanh nghiệp đứng phía sau Ohmee lại là một trong những tên tuổi đặc biệt của ngành bán lẻ Trung Quốc.

Đế chế Meiyijia lớn nhanh đến từ đâu?

Theo bảng xếp hạng 100 chuỗi cửa hàng tiện lợi Trung Quốc năm 2026 do Hiệp hội Chuỗi cửa hàng và Nhượng quyền Trung Quốc (CCFA) công bố dựa trên số liệu cuối năm 2025, Meiyijia đứng đầu về số lượng với 40.147 cửa hàng .

Hành trình này bắt đầu từ doanh nhân Ye Zhijian (Diệp Chí Kiên), sinh năm 1951 tại Đông Quan, Quảng Đông.

Trước khi trở thành người sáng lập Meiyijia, ông Ye từng giữ chức Phó cục trưởng Cục Thương nghiệp Đông Quan. Năm 1990, khi 39 tuổi, ông được điều sang làm Tổng giám đốc Công ty Đường - Rượu Đông Quan, tiền thân của Dongguan Sugar & Wine Group.

Doanh nhân Ye Zhijian.

Thay vì chỉ tiếp tục kinh doanh đường, rượu và thực phẩm theo cách truyền thống, Ye Zhijian thử đưa mô hình siêu thị đang phổ biến ở nước ngoài vào Đông Quan. Cửa hàng mang tên Meijia được mở tại Hổ Môn và sau đó nhanh chóng được nhân rộng. Đến năm 1996, hệ thống đã có gần 50 siêu thị tại Đông Quan.

Khi thị trường bán lẻ Trung Quốc bắt đầu thay đổi, những tập đoàn nước ngoài như Carrefour và Walmart gia tăng hiện diện với các đại siêu thị có diện tích lớn, hàng hóa phong phú và lợi thế mua hàng quy mô lớn.

Đứng giữa lựa chọn tiếp tục chạy đua với các đại siêu thị hay tìm một thị trường khác, Ye Zhijian chọn cách thứ hai đó là làm cửa hàng nhỏ hơn.

Năm 1997, cửa hàng Meiyijia đầu tiên được mở tại Đông Quan. Thay vì cố gắng kéo người tiêu dùng đến một đại siêu thị, Meiyijia đưa những cửa hàng nhỏ đến gần khu dân cư, nhà máy, khu công nghiệp và các khu vực có lưu lượng người qua lại thường xuyên.

Những nơi này có chi phí thuê mặt bằng thấp hơn nhưng nhu cầu tiêu dùng hàng ngày tương đối ổn định, do đó, Meiyijia không quá phụ thuộc vào những mặt bằng đắt đỏ tại trung tâm các đô thị lớn.

Từ Đông Quan, Meiyijia tiến ra khu vực Châu Giang, sau đó vượt khỏi Quảng Đông và mở rộng ra nhiều địa phương tại Trung Quốc.

Năm 2017, chuỗi vượt 10.000 cửa hàng. Đến năm 2020, quy mô vượt 20.000 điểm bán; năm 2022 vượt 30.000 cửa hàng và đến cuối năm 2025 đạt 40.147 điểm.

Tức chỉ trong khoảng 5 năm, mạng lưới Meiyijia gần như tăng gấp đôi.

Tuy nhiên, để mở hàng chục nghìn cửa hàng như vậy, Meiyijia không thể chỉ dựa vào tiền của chính mình. Một yếu tố quan trọng hơn nằm ở franchise - nhượng quyền.

Franchise: Bí quyết tăng trưởng cũng là điểm yếu của Meiyijia

Thay vì tự bỏ vốn đầu tư toàn bộ hàng chục nghìn điểm bán, Meiyijia phát triển một mạng lưới lớn các chủ cửa hàng độc lập tham gia hệ thống dưới thương hiệu chung.

Cách làm này giúp Meiyijia giải quyết đồng thời hai bài toán.

Ở phía công ty, vốn đầu tư cho mỗi điểm bán thấp hơn đáng kể so với việc tự xây một mạng lưới cửa hàng trực tiếp. Trong khi đó, người nhận nhượng quyền có thể tận dụng thương hiệu, nguồn hàng, hệ thống quản lý, dữ liệu, POS và kinh nghiệm vận hành của một chuỗi lớn.

Đó là một trong những lý do chuỗi này có thể phủ đến hàng nghìn thị trấn và hơn 200 thành phố tại Trung Quốc.

Nhưng khi mạng lưới tăng từ vài trăm lên vài nghìn rồi hơn 40.000 cửa hàng, lợi thế của franchise cũng tạo ra một bài toán khác: làm thế nào để hàng chục nghìn chủ cửa hàng độc lập cùng tuân thủ một tiêu chuẩn.

Điểm yếu này lộ rõ trong năm 2026.

Tháng 3/2026, sau hàng loạt phản ánh của người tiêu dùng về thuốc lá tại một số cửa hàng Meiyijia và các cuộc điều tra của truyền thông Trung Quốc, doanh nghiệp phải mở một đợt rà soát quy mô lớn đối với hoạt động kinh doanh thuốc lá.

Ngày 9/4, Meiyijia thông báo đã hoàn thành vòng rà soát đầu tiên đối với 41.061 cửa hàng trên toàn quốc tính đến ngày 31/3.

Kết quả, doanh nghiệp cho biết đã chấm dứt hợp tác với 606 franchisee tại các cửa hàng có bất thường nghiêm trọng trong hoạt động kinh doanh sản phẩm thuốc lá và không còn đáp ứng điều kiện tiếp tục hợp tác.

Con số 606 chỉ chiếm một phần nhỏ so với toàn hệ thống, nhưng lại cho thấy mức độ phức tạp khi phải kiểm soát hơn 40.000 đơn vị kinh doanh phân tán trên một quốc gia rộng lớn.

Chưa đầy hai tháng sau, Meiyijia tiếp tục gặp vấn đề khác.

Ngày 8/6/2026, Tổng cục Quản lý Giám sát Thị trường Trung Quốc (SAMR) cho biết đã làm việc trực tiếp với lãnh đạo Meiyijia Holdings sau khi cơ quan quản lý phát hiện và truyền thông phản ánh nhiều cửa hàng của chuỗi bán thực phẩm hết hạn.

Cơ quan này yêu cầu Meiyijia thiết lập hệ thống kiểm soát rủi ro và truy xuất an toàn thực phẩm bao phủ từ trụ sở, các đơn vị thành viên cho tới từng cửa hàng, qua đó thực hiện trách nhiệm của doanh nghiệp đối với toàn bộ chuỗi.

Một số franchisee được truyền thông Trung Quốc phỏng vấn cũng từng phản ánh những vấn đề khác trong quan hệ với hệ thống như giá một số mặt hàng từ nguồn cung của Meiyijia cao hơn nguồn bên ngoài, lượng hàng được phân bổ không hoàn toàn phù hợp với sức bán hoặc hàng bán chậm gây áp lực tồn kho.

Cạnh tranh trên thị trường Trung Quốc cũng ngày càng gay gắt. Meiyijia không chỉ phải đối đầu với 7-Eleven, FamilyMart, Lawson hay các chuỗi cửa hàng tiện lợi địa phương, mà còn chịu sức ép từ cửa hàng đồ ăn vặt giá rẻ, discount store và dịch vụ giao hàng tức thời.

Ohmee và Petrolimex đang thử một mô hình đã phổ biến trên thế giới

Cửa hàng tiện lợi trong cây xăng là một mô hình đã phát triển hàng chục năm trên thế giới.

Theo Hiệp hội Cửa hàng tiện lợi Mỹ (NACS), nước này có 151.975 cửa hàng tiện lợi vào năm 2026, trong đó 122.620 cửa hàng có bán nhiên liệu. Các cửa hàng tiện lợi được ước tính bán khoảng 80% lượng nhiên liệu mà người tiêu dùng Mỹ mua.

7-Eleven là một ví dụ. Năm 2021, tập đoàn này chi tiền mua khoảng 3.800 cửa hàng Speedway từ Marathon Petroleum, qua đó đưa mạng lưới tại Mỹ và Canada lên trên 13.000 điểm vào thời điểm hoàn tất thương vụ. Speedway vốn là hệ thống cửa hàng tiện lợi gắn chặt với hoạt động bán nhiên liệu.

Tại Đức, Aral - thương hiệu trạm dịch vụ thuộc BP - lại chọn cách hợp tác với nhà bán lẻ thực phẩm. Chuỗi REWE To Go hiện có mặt tại khoảng 900 trạm Aral, kết hợp khả năng thu hút phương tiện của cây xăng với kinh nghiệm hàng hóa, thực phẩm và vận hành bán lẻ của REWE/Lekkerland.

Thái Lan cũng có mô hình tương tự. PTT Oil and Retail Business (OR) vận hành thương hiệu Jiffy, đồng thời hợp tác với CP All để đưa 7-Eleven vào hệ thống PTT Station. Bên cạnh nhiên liệu, một trạm PTT có thể tập hợp cửa hàng tiện lợi, Café Amazon, nhà hàng, dịch vụ ô tô và ngày càng nhiều điểm sạc xe điện.

Lý do khiến các doanh nghiệp xăng dầu muốn giữ khách ở lại lâu hơn nằm ở hiệu quả kinh tế của phần kinh doanh ngoài nhiên liệu.

Số liệu NACS cho thấy năm 2025, nhiên liệu chiếm tới 65% tổng doanh thu của ngành cửa hàng tiện lợi Mỹ nhưng chỉ đóng góp 38,8% lợi nhuận gộp.

Trong khi đó, foodservice - gồm thức ăn chế biến, cà phê và các loại đồ uống pha tại chỗ - chiếm 28,5% doanh số bên trong cửa hàng nhưng tạo ra 38,9% lợi nhuận gộp của phần kinh doanh trong cửa hàng.

Nói cách khác, nhiên liệu có thể là thứ đưa phương tiện tới trạm, nhưng cà phê, đồ ăn, nước uống và hàng tiêu dùng mới là nhóm sản phẩm giúp nhà vận hành khai thác thêm giá trị từ mỗi lượt khách.

Với Petrolimex và Ohmee, Petrolimex có lợi thế về vị trí và lưu lượng phương tiện, trong khi Ohmee đưa vào danh mục hàng hóa, chuỗi cung ứng và kinh nghiệm vận hành cửa hàng tiện lợi. Nếu lượng khách vốn chỉ ghé cây xăng vài phút có thể được chuyển thành khách mua đồ ăn, cà phê hay hàng tiêu dùng, mỗi điểm bán nhiên liệu có thể tạo thêm một nguồn doanh thu mới.

Những rủi ro có thể gặp phải khi triển khai mô hình cây xăng kết hợp cửa hàng tiện lợi

Tuy nhiên, có mặt ở nơi đông người không đồng nghĩa chắc chắn bán được hàng.

Khảo sát của NACS cho thấy khoảng 62% khách mua xăng tại Mỹ có bước vào cửa hàng, nhưng con số này bao gồm cả những người chỉ vào thanh toán tiền xăng, sử dụng nhà vệ sinh hoặc ATM chứ không nhất thiết phát sinh mua sắm.

Điều đó có nghĩa vị trí chỉ là điều kiện đầu tiên. Giá cả, danh mục sản phẩm, tốc độ phục vụ, đồ ăn tươi, cà phê và khả năng biến một điểm dừng ngắn thành nhu cầu mua sắm mới quyết định hiệu quả cuối cùng.

Rủi ro vận hành cũng tăng khi cửa hàng bán nhiều thực phẩm chế biến và sản phẩm có hạn sử dụng ngắn. Khác với nước đóng chai hay hàng FMCG đóng gói thì dịch vụ đồ ăn đòi hỏi kiểm soát nhiệt độ, vệ sinh, tồn kho, hao hụt và nhân sự chặt chẽ hơn.

Đây lại chính là nhóm vấn đề Meiyijia vừa phải xử lý tại Trung Quốc.

Một bài toán khác là trách nhiệm giữa hai bên. Khi một cửa hàng Ohmee nằm trong trạm Petrolimex, việc phân định rõ ai quản lý hàng hóa, nhân sự, nguồn cung, tiêu chuẩn an toàn thực phẩm và xử lý khiếu nại của khách hàng sẽ trở nên quan trọng nếu mô hình được nhân rộng.

Về dài hạn còn có sự dịch chuyển sang xe điện.

Việc xe điện tăng lên có thể làm giảm nhu cầu nhiên liệu truyền thống, nhưng đồng thời kéo dài thời gian khách lưu lại tại điểm dừng để sạc xe. Điều đó khiến các tập đoàn năng lượng trên thế giới ngày càng chuyển từ tư duy “cây xăng” sang nơi kết hợp nhiên liệu, sạc điện, cửa hàng tiện lợi, cà phê, ăn uống và các dịch vụ dành cho phương tiện.

Nếu thử nghiệm thành công, Petrolimex có thể cung cấp cho Ohmee con đường mở rộng nhanh hơn nhiều so với việc tự tìm từng mặt bằng. Nhưng kinh nghiệm của chính Meiyijia tại Trung Quốc cũng cho thấy quy mô càng lớn, bài toán kiểm soát chất lượng càng trở nên khó khăn.