Vợ chồng tôi cưới nhau được hơn 3 năm, có một cậu con trai vừa tròn 3 tuổi. Hiện tại chúng tôi đang sinh sống và làm việc tại Hà Nội, ở chung với bố mẹ chồng, còn nhà ngoại thì xa hơn. Vì khoảng cách địa lý và một phần cũng do tính cách, mẹ chồng tôi xưa nay vốn không thích cho cháu về bên ngoại. Mỗi lần tôi mở lời xin phép đưa con về chơi với ông bà ngoại vài hôm, bà đều tỏ thái độ ra mặt, hết cằn nhằn đường xá xa xôi tội thằng bé, lại nói khéo ở quê ngoại sông nước, ao hồ nguy hiểm. Tôi biết bà xót cháu, nhưng cái kiểu phân biệt nội ngoại và lúc nào cũng nơm nớp sợ nhà ngoại chăm cháu không cẩn thận của bà khiến tôi vô cùng áp lực.
Đợt này bước vào giữa mùa hè, nắng nóng đỉnh điểm mà con lại được nghỉ học, hai vợ chồng xoay xở không kịp nên tôi mới quyết định đưa con về ngoại gửi ông bà trông giúp một tuần. Chồng tôi cũng đồng ý vì nghĩ lâu ngày chưa cho con về thăm ông bà ngoại. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Vừa về quê ngoại được hai ngày, lúc đang mải chạy theo quả bóng ngoài sân, con trai tôi vô tình vấp vào bậc thềm rồi ngã nhào xuống đất. Cú ngã khá mạnh khiến thằng bé gãy xương cẳng tay, khóc ngặt nghẽo. Ngay trong đêm, bố mẹ đẻ tôi hoảng hốt cùng các em đưa con đi cấp cứu luôn.
Ảnh minh họa
Biết tin cháu nội nhập viện, mẹ chồng tôi cũng lập tức bắt xe lao thẳng vào bệnh viện. Thế nhưng, thay vì hỏi han xem tình hình sức khỏe của cháu ra sao, bác sĩ chỉ định điều trị thế nào, thì vừa bước chân vào phòng bệnh, bà đã quay sang tra khảo tôi với một thái độ vô cùng gắt gỏng. Bà hỏi đủ thứ chuyện trên đời, xoáy sâu vào từng chi tiết với giọng điệu đầy hạch sách và đổ lỗi: "Nó ngã lúc mấy giờ? Sao ở nhà bao nhiêu người mà để thằng bé ngã đến mức gãy xương thế này? Lúc đấy mẹ chị đang làm gì mà không trông cháu? Tôi đã bảo rồi, ở dưới quê đất rộng người đông, ao hồ, cho về đấy làm gì để giờ khổ thân thằng bé thế này!" .
Nhìn con trai nhỏ đang nằm trên giường bệnh, tay bó bột trắng xóa, gương mặt mệt mỏi ngủ thiếp đi vì đau, lại nghe những lời chất vấn, trách móc nơm nớp mùi đổ lỗi của mẹ chồng, lồng ngực tôi nghẹn ứ lại vì uất ức. Nước mắt tôi cứ thế trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất công tột cùng. Trẻ con nghịch ngợm, chuyện bay nhảy vấp ngã là điều không ai mong muốn, dù ở nhà nội hay nhà ngoại thì tai nạn vẫn có thể xảy ra. Nếu chẳng may con tôi ngã ở nhà nội, chắc chắn bà sẽ bảo tại số thằng bé nghịch, tại tai nạn không may. Nhưng chỉ vì lúc ngã nó đang ở nhà ngoại, nên tất cả mọi lỗi lầm, mọi sự bất cẩn đều bị bà quy chụp cho ông bà ngoại.
Mẹ đẻ tôi đứng ở góc phòng bệnh, nhìn cháu ngoại mà gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ dằn vặt, tội lỗi. Bà thức trắng cả đêm bên cháu, giờ lại phải cúi đầu chịu đựng những lời sỉ vả, mát mẻ từ thông gia chỉ vì cái định kiến hẹp hòi của mẹ chồng tôi. Sự uất ức dâng lên tận cổ khiến tôi chỉ muốn hét lên, muốn dắt con rời khỏi cái không khí ngột ngạt này ngay lập tức. Tại sao cùng là ông bà, cùng là tình máu mủ, mà sự bao dung của mẹ chồng tôi lại lạ đời đến như vậy?




